Hôm nay phát hiện thuốc này hiệu quả nhất với chứng thủ dâm quá nhiều gây trầm cảm, kiệt sức.

Nhiều khách cảm thấy mặc cảm tội lỗi khi thủ dâm nên tâm bệnh nhiều hơn thân bệnh.
Em bảo: Anh phải hiểu điều này. Anh có một năng lượng sống và vào độ tuổi sinh sản, cơ thể anh sẽ tự tạo ra một lượng lớn hoocmon khiến anh có nhu cầu sinh lý cực cao để mục đích cuối cùng là sinh sản.
Đó là toàn bộ mục đích của tạo hóa: không ngừng mở rộng chính nó, không chỉ thông qua các anh mà còn thông qua tụi em, qua cỏ cây, qua muôn loài.
Năng lượng cao độ đó không chỉ biểu lộ qua bộ phận sinh dục, qua nhu cầu tâm lý mà còn qua tính cách, sở thích, đam mê.
Độ tuổi 17, 18, thanh thiếu niên không chỉ đột phá về nhu cầu sinh lý mà còn cả cái nết. Nó quạy banh chành. Bùng nổ. Điên loạn. Mất kiểm soát. Phản kháng. Chống đối. Mọi thứ đều bùng nổ ở nó.
Nhiều đứa chết ở độ tuổi đó, cái tuổi năng lượng cực cao nhưng trí khôn ngoan có hạn. Nhiều đứa đua xe tới mức lên tới bàn thờ luôn. Nó bùng nổ mọi khía cạnh, bất kể sống chết.
Vậy nên, những người có kiến thức, họ sẽ khéo léo đẩy con cái họ sang hướng nghệ thuật, công việc… để năng lượng dữ dội đó có chỗ tuôn chảy và phát tiết.
Nếu không thì theo bản năng và bối cảnh xã hội, nó sẽ đẩy mạnh nhất về bộ phận sinh dục và các lạc thú khác (vì những thứ này dễ tiếp cận hơn nghệ thuật và đam mê công việc).
Vậy nên, nhu cầu sinh lý là hoàn toàn bình thường. Tuy nhiên, con người khác động vật ở chỗ “có sự lựa chọn”.
Có những người có nhu cầu sinh lý cao nhưng sự lựa chọn của họ cũng cao, vì vậy, tạo hóa tạo ra cả khả năng thủ dâm, như một cánh cửa cho sự lựa chọn.
Bạn phải biết, tạo hóa không thiết kế ra một cái gì sai cả. Bất cứ cái gì nó tạo ra, nó đều có chỗ hợp lý của nó. Nếu tạo hóa ban cho bạn ý thức lựa chọn thì tạo hóa cũng cho bạn khả năng tự xử lý nhu cầu sinh lý của mình.
Chỗ có rắn độc thường có cây cỏ giải độc rắn cắn. Chỗ có sốt rét thường có cây xuyên tâm liên để trị. Mọi thứ đều có cách hóa giải và hòa hợp, chỉ là con người đã không nhận ra.
Vậy nên, việc ai đó thủ dâm là bình thường, người ta không cần dùng đạo đức để phán xét điều đó. Nhưng có một cái cần dùng đạo đức như một công vụ để bảo vệ kẻ yếu thế, đó là “hiếp dâm”. Hiếp dâm mới là cái cần lên án.
Vì bài đã dài nên em quay lại với căn bệnh chính: hội chứng Dhat – kiệt sức trầm cảm do thủ dâm.
Để xử lý tình trạng này, bạn cần 4 điều sau:
– Tẩm bổ cơ thể lại (bằng thức ăn có tính nuôi dưỡng bù đắp như đậu đen, dâu tằm, mè – vừng, đảng sâm … hoặc thuốc giúp cân bằng – loại em đang bán, chứ không phải các thuốc có tính kích thích cho bạn phát tiết hết tinh trùng ra và cả tinh lực và cả sức sống…).
– Học thêm một môn nghệ thuật nào đó, văn học, âm nhạc, hội họa, khiêu vũ, ẩm thực, nghề thợ mộc, khắc tượng, thể thao… để phân tán năng lượng bùng nổ đó.
– Nhận thức sâu sắc rằng thủ dâm không xấu.
Hiếp dâm, cuồng dâm và ngoại tình mới xấu (vì nó ảnh hưởng tới người khác). Nếu ai đó bảo rằng ngoại tình và hiếp dâm là do nghiệp thôi, thì cứ hiếp dâm vợ hoặc con của họ, xem họ còn nói như vậy nữa không.
Con người, giữa lý luận và thực tiễn cần có nhận thức để không trở thành đồi bại, ngu xuẩn và bi kịch.
– Cuối cùng, tĩnh lặng nhiều hơn.
Có tiền thì mua hàng của em để em có kinh phí mua bún riêu chay ăn, và ăn ngon thì em viết hay, về những chủ đề mà người đạo đức giả ít đề cập vì cho rằng nó thô thiển, nhưng bao nhiêu hệ lụy xã hội đã sinh ra từ nó, từ cái việc che đậy những sự thật thiết yếu của con người.